Bảo tàng Điêu khắc Chămpa
Bảo tàng nằm ở đầu hai đường Trưng Nữ Vương và 2/9, gần bờ sông Hàn, đối diện đài Truyền hình Đà Nẵng. Bảo tàng được lập ra từ năm 1915, lúc đầu có tên là Hăng-ri Pac-măng-chi-ê (tên một chuyên gia trong số những người đầu tiên phát hiện Mỹ Sơn) về sau đổi tên thành Bảo tàng Chàm (Viện Cổ Chàm), nay là Bảo tàng Điêu khắc Chămpa. Kiến trúc nhà xây mô phỏng những đường nét kiểu tháp Chàm. Đây là bộ sưu tập cuối cùng về văn hoá Chàm trên thế giới. Hiện nay bảo tàng được mở rộng tu sửa khang trang để trưng bày các hiện vật điêu khắc Chàm bằng đá và đất nung (có niên đại từ thế kỷ VII đến thế kỷ XV) khai quật được từ Quảng Bình đến Bình Định.
Bảo tàng được chia theo 2 giai đoạn chính: trước thế kỷ X và từ thế kỷ X đến thế kỷ XVI, thời kỳ chấm dứt của Vương quốc Chămpa. Các hiện vật phát hiện tại Đồng Dương, Khương Mỹ, Mỹ Sơn, Trà Kiệu, Tháp Mẫm (Bình Định) và một số nơi khác, chủ yếu ở khu vực Đà Nẵng và Quảng Nam, được trưng bày trong 4 phòng mang tên địa danh tìm thấy hiện vật. Từ phía sân trước đi vào, phòng bên trái trưng bày các công trình điêu khắc Chăm tìm thấy ở khu vực Mỹ Sơn. Các bức tượng lớn của thần Siva, tượng nữ thần Uma (vợ của Siva), các bức chạm khắc mô tả cảnh sinh hoạt của các tầng lớp tăng lữ, quí tộc.
Phòng tiếp theo là các cảnh sinh hoạt của người Chàm ở Kinh thành Trà Kiệu (Singapura). Sau khu Trà Kiệu là nơi trưng bày các tượng Phật, tượng Hộ Pháp... tương đối lớn được phát hiện ở Đồng Dương. Phần bên phải của Bảo tàng (đối diện với phần Mỹ Sơn) là những di vật phát hiện ở Trà Bàn (Bình Định) như tượng thần, vũ nữ, nhạc công...
Với trên 450 tác phẩm được trưng bày, Bảo tàng Điêu khắc Chămpa ở Đà Nẵng đã khắc hoạ một giai đoạn lịch sử vô cùng quan trọng của Vương quốc Chămpa trong đó có thời kỳ cực thịnh sáng chói nhất.
Hiện nay Bảo tàng Điêu khắc Chămpa đã được mở rộng, trưng bày nhiều tác phẩm mới sưu tập được và có đội múa Chăm phục vụ du khách.