Di tích Văn Miếu
Văn Miếu là một trong số di tích quan trọng ở Thủ đô Hà Nội, được công nhận Di tích Quốc gia 28/4/1962. Bao quanh khu di tích có tường xây bằng gạch Bát Tràng và là 4 phố: Quốc Tử Giám (trước cổng chính), Tôn Đức Thắng, Nguyễn Thái Học và Văn Miếu. Bên trong có tường ngăn thành 5 khu. Khu thứ nhất bắt đầu từ cổng chính, trên cổng có dòng chữ Văn Miếu Môn, hai bên lối vào cổng có đôi rồng đá mang phong cách đời Lê Sơ (thế kỷ XV). Từ cổng một lối đi ở giữa dẫn đến Đại Trung Môn. Từ đây bắt đầu khu thứ hai. Đại Trung Môn có hai cổng nhỏ hai bên, tên là Thành đức và Đạt tài. Vẫn lối đi ở giữa dẫn tới Khuê Văn Các (gác vẻ đẹp của sao khuê, sao chủ về văn học). Hai bên gác có hai cổng nhỏ có tên là Súc Văn và Bí Văn (văn hàm súc và văn sáng đẹp).
Khu thứ 3 từ gác Khuê Văn tới Đại Thành Môn. Giữa khu này là giếng Thiên Quang (giếng trời trong sáng) xây kè xung quanh, lối đi vòng quanh giếng. Hai bên là 8 ngôi nhà, trong đó đặt 82 bia đá lưu danh những người đỗ tiến sỹ, từ khoa thi Đại Bảo thứ 3 (năm 1442) đến Cảnh Hưng thứ 40 (năm 1779). Đó là những di vật quý nhất của cụm di tích này và đã được UNESCO công nhận là Di sản tư liệu thế giới vào ngày 9/3/2010. Qua cửa Đại Thành tới khu thứ tư. Một sân rộng, hai bên là nhà tả vu và hữu vu thờ các danh nho. Cuối sân là nhà Đại Bái, kiến trúc đẹp và hoành tráng. Tại đây có một số hiện vật quý: một chuông lớn đúc năm 1768; một khánh đá, mặt trong khắc hai chữ Thọ Xương, mặt ngoài khắc bài minh viết kiểu chữ lệ, nói về công dụng của loại nhạc khí này. Tiếp sau Đại Bái là Hậu Cung nơi đặt tượng Khổng Tử và 4 môn đệ là Nhan Hồi, Tăng Tử, Mạnh Tử, Tử Tư. Sau khu Đại Bái là trường Quốc Tử Giám đời Lý.